Mẹ chồng chẳng sinh ra ta

Mẹ chồng chẳng sinh ra ta
Nhưng mà cũng cảnh đàn bà giống nhau
Mẹ chồng cũng từng làm dâu
Thức khuya dậy sớm nào đâu nề hà

Giờ đây mẹ tuổi đã già
Sớm hôm vẫn cứ quét nhà quét sân
Thương con mẹ sống tảo tần
Nào đâu nghĩ đến bản thân muốn gì

Sức khỏe ngày một yếu đi
Nhiều khi lẩn thẩn… nói gì còn quên
Mẹ ơi! Xin chớ muộn phiền
Xin mẹ năng đến chùa chiền thảnh thơi

Áo, cơm đã có con rồi
Mẹ đi lễ phật độ người, độ ta
Mai sau rồi con cũng già
Cũng mong con cháu thương bà, thương ông

Rồi con cũng làm mẹ chồng
Cũng mong dâu thảo hiểu lòng của con
Tuổi tác… rồi cũng mỏi mòn
Lẩn thà lẩn thẩn, lại còn quan liêu

Con trai mẹ vốn cưng chiều
Giờ bênh vực nữa là điều ngẫu nhiên
“Con ơi, chớ có muộn phiền
Đàn ông họ vốn có quyền nghênh ngang ”

Dạ, thưa với mẹ dịu dàng
Để mẹ mừng tủi được nàng dâu ngoan
Đóng cửa xử chồng đàng hoàng
Hư thân cho ngủ dưới sàn biết chưa!

Chồng biết vợ chẳng phải vừa
Từ sau lễ phép….dạ, thưa vợ hiền
Mẹ chồng, dâu thảo hợp duyên
Cùng nhau vãn cảnh chùa chiền: Nam mô!

– ST-

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *